Thời hoa đỏ

0

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao…

Mỗi khi hè về, ai đã từng có một mối tình thời sinh viên thì không khỏi nhớ về những kỉ niệm của thời hoa đỏ cháy trời…

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
bước lặng trên con đường vắng năm nao
Chỉ có tiếng ve ồn ào mà chẳng cho lòng người yên chút nào
Anh mải mê về một màu mây xa
cánh buồm bay về một thời đã qua
em thầm hát một câu thơ cũ
về một thời thiếu nữ say mê
( về một thời hoa đỏ diệu kỳ )

Image result for thời hoa đỏ Năm 22 tuổi, cô mới biết yêu, lần đầu. So với bạn bè, đó là hơi muộn.

Cô gặp Anh trên một chuyến xe về quê. Một gương mặt thư sinh, trắng trẻo ngồi gần cửa sổ trên chuyến xe khách, anh nổi bật so với những hành khách cùng chuyến hành trình. Nhưng đó không phải là lí do cô để ý đến anh, mà cái khiến cô thắc mắc bởi khuôn mặt này rất quen mà cô chưa nhớ ra.

  •  Chỗ này có ai ngồi không ạ? Em có thể ngồi được chứ?
  •  Ừ, em ngồi đi!
  •  Anh nhìn em quen quen, như đã gặp ở đâu rồi. Em về … đúng không?
  •  Vâng, hình như anh cũng về đó nhỉ?
  •  Đúng rồi!

Câu chuyện làm quen đã bắt đầu như thế. Và thật bất ngờ bởi cái “quen quen” ấy là do học cùng một mái trường cấp ba, cấp hai và cả… mẫu giáo nhưng chưa một lần nói chuyện với nhau khi ở chung trường.

Chuyến xe khách và những tin nhắn điện thoại sau này đã đưa cô và Anh xích lại gần nhau hơn.

Anh thông minh, hài hước, trẻ trung nhưng cũng khá kiêu ngạo. Cái kiêu ngạo của một người con trai tự ý thức được bản thân và có nhiều người thích.

Cô – theo lời anh “hơi xinh, hơi thông minh, hơi hài hước, và cũng hơi kiêu”. Và anh “hơi muốn tán” để chinh phục cái “kiêu” đó!

Anh và cô đã đến với nhau chính bởi sự hiếu thắng thời trẻ, bởi sự kiêu ngạo ở trong cả hai! Nhưng cũng chính bởi sự kiêu đó cũng đẩy cả hai xa nhau.

Dưới cái nắng cháy trời của màu hoa phượng đỏ, dưới những con đường ngập xác hoa phượng, anh và cô đã trao nhau những kỉ niệm mà với cô là đẹp nhất của thời sinh viên. Lần đầu tiên cô yêu một người cùng quê, cùng trường và có quá nhiều điểm chung như thế.

Image result for mùa hoa đỏ

Song có phải vì “cái gì cùng dấu thì đẩy nhau, khác dấu thì hút nhau”, vì cùng nhiều điểm chung, cùng kiêu ngạo, cùng có cái Tôi lớn nên những trận cãi vã xích mích, những câu nói tổn thương vì những điều nhỏ nhặt khiến mối tình đó tồn tại thật ngắn ngủi: Chỉ một mùa hè!.

Và mặc dù cả hai vẫn còn tình cảm, nhưng vì tính kiêu ngạo đã khiến không ai nó lời quay lại…

2 năm sau, cũng vào mùa hè đầy hoa đỏ như vậy, anh và cô gặp lại nhau:

  • Em dạo này vẫn thế nhỉ?
  • Vâng, hình như anh cũng không khác lắm!
  • Ừ, cô bé bướng bỉnh ạ! Nhưng hình như chúng ta đều có cuộc sống mới rồi..
  • Vâng…

Lặng lẽ. Anh và cô ngồi nhìn dòng người đi đường, những đôi yêu nhau đèo nhau giỏ xe chất đầy hoa phượng…

Quá khứ không lấy lại được, tương lai không thể đoán trước, nhưng kỉ niệm thì mãi là những điều khắc sâu trong tâm tưởng, và vì thế mỗi khi hè về, màu phượng đỏ cháy trời thì cũng thắp lên trong cô những bồi hồi, xao xuyến về một thời tuổi trẻ hồn nhiên và nông nổi:

Image result for thời hoa đỏ

Thời hoa đỏ

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi
như nuối tiếc một thời trai trẻ
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
như tháng ngày xưa ta dại khờ
ta nhìn sâu vào trong mắt nhau
trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương
anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ
sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa
sau bài hát rồi anh cũng thế ( hoa như mưa rơi rơi )
Anh của thời trai trẻ ngày xưa
(Màu hoa đỏ – Thơ Thanh Tùng, nhạc Nguyễn Đình Bảng)

0 0 vote
Article Rating
Share.

About Author

٩(●̮̮̃•̃)۶ Không có lẽ yêu trên đời quá khó ٩(͡๏̯͡๏)۶ Mà thôi yêu cũng chẳng dễ chút nào! ٩(×̯×)۶

Subscribe
Thông báo
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x